Quảng cáo
Đóng / Close
Quảng cáo
Đóng / Close
Video này đã bị xóa vì một vài lý do, PhimNhanh đã tìm được một video tương tự để bạn có thể xem ngay. Chúng tôi sẽ sớm cập nhật lại, rất mong bạn thông cảm.
Đang tải player, vui lòng đợi trong giây lát...

Phim Sự Bảo Vệ Của Quạ - The Crow (1994)

27,374 lượt xem

13 năm trước, nếu có ai đó điều tra về thành phần của những người đã mua vé vào xem The Crow chắc chắn sẽ chỉ có ba loại: dân goth, những người hâm mộ bộ truyện The Crow (tác giả Jame O’Barr) và những kẻ tò mò muốn xem bộ phim cuối cùng của Brandon Lee (người đã tử nạn khi bộ phim gần đóng máy). Hiển nhiên là ba loại khán giả này cũng có sự chuyển hoá lẫn nhau và nói chung là họ đều không chờ đợi điều gì từ bộ phim này, miễn sao nó không quá xoàng là ổn rồi. Ấy vậy mà tất cả đều đã ra khỏi rạp với một sự bất ngờ (có thể nói là khủng khiếp) và kể từ đó đến nay, The Crow đã trở thành một trong những cult movie được tôn thờ bởi vài ba thế hệ khán giả, kể cả khi họ không phải là dân goth (những người hiển nhiên sùng bái hình tượng Eric Draven của Lee đến phát khùng).


Tất nhiên, câu chuyện cũng không hẳn là quá hoàn hảo, nhưng cũng không cần quá khắt khe để thấy rằng câu chuyện ngắn gọn, tuyến truyện logic và liên kết chặt chẽ của The Crow chính là một ưu điểm. Sẽ không ai thấy một chi tiết què quặt nào trong The Crow. Hơn nữa, theo như Roger Ebert, người mà trong hầu hết các trường hợp có những nhận xét tinh tế, thì nếu như người ta cố bồi da đắp thịt thêm cho The Crow, phát triển câu chuyện và các nhân vật cho thêm phức tạp thì chưa chắc bộ phim đã thành công đến thế, vì điều quan trọng ở The Crow không phải là cốt chuyện mà là cái không khí, cái thế giới goth kỳ lạ mà nhóm làm phim đã tạo ra.

Thực vậy, thường thì những hình ảnh mà chúng ta thấy trong phim là để kể một câu chuyện, còn với The Crow, câu chuyện dường như chỉ để liên kết một loạt các hình tượng, hình ảnh mà cái đẹp của nó hình như đã đạt đến độ toàn bích. The Crow hầu như đã truyền tải lại toàn bộ phong cách tạo hình từ bộ truyện gốc, tất nhiên là không tái hiện truyện tranh đến mức cho cả các chấm vi tính xuất hiện trên phim như Sin City sau này mà đó là những mảng tường sáng tối tương phản mạnh như phim noir của những toà nhà tồi tàn nhơ nhớp trong mưa, những cú máy lúc thì bay cao tít cùng đôi cánh của con quạ, lúc lại sát sạt vào con dao sáng loáng đang xoay vù vù, là gương mặt xác chết của Lee lúc sầu bi đến ngạt thở lúc lại không khác gì một thiên thần của Ngày phát xét...

Tất cả đều sặc mùi trầm cảm, u uất mà vô cùng huyền ảo của dân goth, của nghệ thuật goth, tranh goth, ảnh goth, nhạc goth. Những nhân vật như Eric Draven - người hùng u ám với dáng cao gầy thất thểu, Top Dollar - trùm của các trùm, tàn ác, mưu mô mà phong độ bá vương và cực kỳ duy mỹ, hay Myca do một Bai Linh thời son trẻ thủ vai, quyến rũ, bí ẩn đến chết người. Tất cả như bước ra từ bộ truyện tranh goth mà Jame O’Barr sáng tác sau khi vợ mất, như thực sự thoát thai từ bài thơ buồn và rùng rợn The Raven của Edgar Poe.

Có lẽ hiếm có (hay là không hề có) một phim nào mà khâu thiết kế mỹ thuật lại thành công đến như thế, hoàn mỹ đến thế (ngay cả Dark Cityhay Sin City cũng khó mà so sánh được với nó). Một trong những hình ảnh đẹp nhất là cú toàn cảnh khi Brandon Lee đứng ở bên trái khuôn hình, và từ từ một con quạ lửa cháy rực lên, ấn tượng nghẹt thở...Một người hâm mộ nhạc rock kỳ cựu nói rằng: "Cốt truyện của The Crow không có gì đặc biệt, nhưng nó có quá nhiều thứ đáng để mắt đến hơn. Xem xong chỉ muốn đi ủng mặc áo choàng trèo lên mái nhà ngồi cạnh ống khói (một hình ảnh đẹp trong phim, Lee ngồi một mình trên mái nhà và chơi một đoạn guitar solo ai oán - NV). Đi trả thù đánh đấm be bét nhưng không quên treo đàn lên mắc áo trước khi hành sự, quả đúng là tinh thần rock n’ roll!" Lại cũng cần phải trích thêm cả ý kiến của Roger Ebert: "Có nhiều lúc bộ phim giống như một video ca nhạc bạo lực, tất cả chỉ là hình ảnh và hành động, không nội dung".

Trên nền nhạc của những nghệ sĩ alternative rock/ goth rock/ metal kỳ cựu như The Cure, Stone Temple Pilot, Pantera, Nine Inch Nail, Rage Against the Machine..., nhận xét có phần khắc bạc của Ebert cũng đúng trên vài khía cạnh. Ở đây, âm nhạc đóng góp một phần không nhỏ cùng với hình ảnh khiến cho người xem mê đắm vào cái thế giới u ám ướt át, khiến cho không ít người phải đại ngôn lên rằng đây là bộ phim hợp thời trang nhất trong lịch sử.

Thể loại Phim Kinh Dị - Ma
Đạo diễn Alex Proyas
Thời lượng 102 phút
Phát hành 1994

Đang tải bình luận...